Đồi Gió Hú - Chương 21 – Cái chết của Heathcliff (Hết)

Đến chiều, ông ta đi vắng, nhưng rồi lại bất ngờ quay về. Lúc ấy Cathy và Hareton đang ngồi trong chính sảnh đọc sách, và cả hai đều ngẩng đầu lên nhìn ông, thầm hỏi không biết ông ta sẽ nói gì đây. Cặp mắt hai người giống nhau như đúc, và đều là cặp mắt của Catherine Earnshaw. Chắc hẳn sự giống nhau ấy làm ông ta bối rối, vì ông ta cứ đi quanh phòng, vẻ khích động. Cathy và Hareton liền cố tìm cách lặng lẽ rời khỏi đấy, nhưng tôi thì ông Heathcliff ra hiệu phải ở lại.

– Đây phải là một kết cục cho tất cả những gì tôi sắp đặt, phải không nào? – ông ta nói. – Tôi cố tìm cách tiêu diệt hai gia đình, và tất cả những gì tôi đã dày công thực hiện sắp sửa kết thúc rồi. Giờ đã đến lúc tôi phải trả thù cho chính mình! Ấy vậy mà trong tôi có một cái gì đó khiến tôi không còn thấy hứng thú muốn hủy hoại chúng nữa. Cứ như là đang có một chuyển biến gì trong người tôi.

– ông nói “chuyển biến” là ngụ ý gì? – Tôi hỏi.

– Tôi không biết. – ông ta đáp. – Hiện nay tôi mới chỉ ý thức được phân nửa điều này.

– ông có cảm thấy trong người khó ở không?

– Không, Ellen, không đâu.

– ông có thấy sợ chết không?

– Sợ ư? Tôi không sợ cũng không mong chết. Tại sao tôi lại thế ư? Tôi tin tưởng là mình sẽ sống rất lâu. Tuy nhiên tôi lại không thể tiếp tục chịu đựng cảnh sống này thêm nữa! Tôi phải tự nhắc mình nhớ ra là mình phải thở. Lại Chúa! Thật là một cuộc kịch chiến dai dẳng! Tôi cầu mong sao cho nó sớm chấm dứt cho rồi!

Trong mấy ngày liền, ông ta không dùng bữa với chúng tôi. Một hôm, khi mọi người đã lên giường ngủ, tôi nghe thấy tiếng ông ta đi ra khỏi nhà và đến lúc trời sáng vẫn chưa thấy ông ta đâu cả. Mãi sau ông ta mới về, mặt tái nhợt, người run lẩy bẩy, nhưng đôi mắt ánh lên một vẻ vui tươi kỳ lạ. ông ta từ chối không ăn gì và, cuối cùng, tôi thu hết can đảm hỏi: tại sao ông ta xử sự kỳ quặc như vậy, và đêm qua ông ta đi đâu?

– Chị hỏi vậy chỉ vì tò mò vớ vẩn, – ông ta cười ha hả, – tuy vậy, tôi cũng sẽ nói cho chị biết. Đêm qua tôi đang ở trước ngưỡng cửa của địa ngục. Còn hôm nay, tôi đã thấy thiên đường của mình ngay trong tầm mắt.

Đêm ấy ông ta ở nhà. Sáng hôm sau, ông ta chỉ thị cho Joseph về những công việc trong trang trại. Khi Joseph đã đi khỏi, ông ta ngồi tỳ hai cánh tay lên bàn và hướng cặp mắt long lanh, bồn chồn, nhìn vào bức tường trước mặt, mải mê và chăm chú đến nỗi đôi khi có thể tưởng chừng ông ta ngừng thở.

– ông Heathcliff! ông chủ! – Tôi kêu lên. – ông đừng có nhìn trân trân như là thấy ma hiện hình vậy!

– Đừng có hét to như thế, Ellen. – ông ta đáp. – Chị thử nhìn quanh xem có đúng là chỉ có tôi và chị ở đây thôi không?

– Dĩ nhiên. – tôi đáp. – Dĩ nhiên chỉ có ông và tôi thôi.

Lát sau, ông ta ra khỏi nhà và đến quá nửa đêm mới trở về. ông ta vừa đi đi lại lại trong phòng, vừa cất tiếng gọi “Catherine!” giọng vô cùng khổ não. Sáng ra trong lúc tôi bận nhóm lửa theo lệnh ông ta, tôi nghe thấy tiếng ông ta thở dài liên tiếp, rồi ông bảo tôi cho người đi gọi ông Green, viên luật sư, vì ông ta cần lập chúc thự

– Đừng vội lo chuyện lập chúc thư, ông Heathcliff ạ. – Tôi nói. – ông sẽ còn sống lâu và có đủ thời giờ để ăn năn hối lỗi về bao việc làm bất công của ông. Bây giờ ông chỉ cần ăn uống và nghỉ ngơi thôi.

– Tôi không ăn ngủ được không phải là lỗi tại tôi. – ông ta đáp. – Còn chuyên ăn năn về những việc làm bất công ư? Tôi chưa từng gây nên chuyện gì bất công, và tôi không có gì để mà hối hận hết. Tôi quá sung sướng, nhưng sung sướng như vậy là chưa đủ.

– Sung sướng ư, thưa ông chủ – Tôi kêu lên. – ông mà sung sướng thì tôi thấy lạ quá! Tôi có thể hiến cho ông một lời khuyên làm cho ông sương sướng hơn!

– Lời khuyên gì vậy? – ông ta hỏi.

– ông biết đấy, từ hồi ông mới mười ba tuổi, ông đã sống một cuộc đời thật ích kỷ. ông không thấy là ông sẽ khó lòng lên thiên đàng đến nhường nào, nếu như trước khi chết ông không chịu thay đổi cách sống hay sao?

– Tôi nói để chị biết, – Heathcliff nói, – tôi đã gần tới được thiên đàng của tôi rồi. Tôi không coi thiên đàng của những người khác là có giá trị và tôi cũng chẳng thèm khát gì nó.

Nghe thấy tiếng người trong nhà lục đục trở dậy, ông ta bèn đi lên lầu, không về phòng mình, mà đến căn phòng của Catherine Earnshaw trước kia. Đó chính là căn phòng mà đêm hôm nọ ông đã được dẫn vào để ngủ lại đấy, thưa ông Lockwood. Tôi hôm đó trời đổ mưa, và suốt đêm vẫn tầm tả không ngớt. Sáng ra, trong khi đang đi dạo một vòng quanh nhà như thường lệ, tôi để ý thấy cửa sổ phòng ngủ ông Heathcliff mở toang và mưa tạt thẳng vào bên trong. Chắc hẳn ông ta không còn ở trên giường, tôi nghĩ thầm, vì nếu nằm đó ông ta ắt hẳn đã bị ướt hết. Tôi dùng chiếc chìa khóa dự trữ mở cửa phòng. Đoạn kéo mấy tấm ván che quanh chiếc giường rộng sang bên, tôi ghé mắt nhìn vào.

ông Heathcliff nằm ngửa trên giường. Tôi bắt gặp cái nhìn vô cùng sắc sảo và dữ tợn trong mắt ông ấy đến nỗi phải lùi lại một bước. Lúc này, ông như đang mỉm cười. Mặt và cổ ông đầm đìa nước mưa, vải trải giường ướt sũng; nhưng ông vẫn nằm bất động hoàn toàn. Cánh cửa sổ bị gió thổi đập ra đập vào, cứa rạch bàn tay ông đang đặt trên bậu cửa, nhưng không thấy máu từ vết thương rỉ ra; ông ta đã chết cứng!

Tôi đóng cửa sổ lại, hất mái tóc đen dài của ông, lúc này đang lòa xòa trên trán, ra phía sau gáy, và cố vuốt mắt cho ông để che đi cái nhìn trừng trừng, ghê rợn như thể ông vẫn còn sống vậy. Cặp mắt ông không chịu khép lại. Cả đôi môi để mở và hàm răng trắng, sắc nhọn của ông cũng có vẻ giễu cợt.

Hốt hoảng tột độ, tôi cất tiếng gọi Joseph.

– Cuối cùng rồi quỷ sứ cũng lôi cổ ông ta đi! – Lão thốt lên. – Trông ông ta mới độc ác làm sao khi nhe răng cười cợt tử thần!

Lão quỳ xuống tạ ơn Chúa là từ nay Đồi Gió Hú đã trở về lại tay chủ nhân chính đáng của nó. Đó là Hareton, người đã nếm trải đủ mọi trò lường gạt của Heathcliff, người đã phải chịu đựng trăm cay ngàn đắng suốt tuổi ấu thợ Cậu ngồi bên thi thể Heathcliff suốt đêm, nức nở khóc những giọt ngước mắt cay đắng, chân thực. Cậu áp chặt hai tay mình lên khuôn mặt dữ tợn một cách khích bác, rồi đặt một cái hôn lên khuôn mặt mà giờ đây không một ai khác còn dám nhìn thẳng vào nữa.

Chúng tôi chôn cất ông ta bên cạnh mộ Catherine theo đúng ý nguyện của ông. Nhưng xem ra ông không an nghỉ dưới mồ, vì theo lời dân chúng trong vùng, ông vẫn vật vờ trên những cánh đồng hoang, trong khu nghĩa địa, và thậm chí cả trong ngôi nhà này nữa. Ngay cả tôi đêm đêm cũng không dám ra ngoài, và cũng không dám ở một mình trong ngôi nhà ảm đạm này. Tôi rất mừng khi được tin Hareton và Cathy sẽ cưới nhau vào đầu năm tới và chuyển về sống bên ấp.

Còn Joseph thì vẫn ở lại đây, ngủ dưới bếp. Phần còn lại của tòa nhà sẽ cửa đóng then cài cho những bóng ma kia có thể nương náu, nếu họ thích.

Lần này, bà Ellen Dean mới thật sự kết thúc câu chuyện. Tôi tạm biệt bà, ra đi trước lúc đôi bạn trẻ kia trở về. Tôi thả bộ lên nghĩa địa và tìm thấy ở đó ba tấm bia mộ ở cạnh nhau: bia của Edgar, của Catherine và tấm bia của Heathcliff mới dựng. Tôi đứng yên dưới bầu trời chiều tĩnh mịch, tai lắng nghe tiếng gió lao xao trong đám cỏ. Được an nghỉ tại một nơi như vậy, chắc cả ba cũng phải yên giấc thanh thản dưới mồ.

Hết.

Thư Mục Truyện

TRUYỆN MỚI

TRUYỆN ĐỀ CỬ