Vạn Dặm Tìm Chồng - Quyển 3 – Chương 33: Chuyện hứng thú

Tô Tiểu Bồi đi gặp bác sĩ của Trình Giang Dực, tìm hiểu một chút về bệnh tình của anh. Cứ liên tục ra vào bệnh viện như thế này, lần trước xảy tai nạn, không phải đã lưu lại bệnh nặng gì đấy chứ? Bác sĩ nói thực ra không có chuyện gì lớn, có điều anh bị hôn mê lâu, tình trạng sức khoẻ cần thời gian hồi phục. Thỉnh thoảng sẽ có các triệu chứng như choáng đầu, hay quên, phản ứng chậm, những điều này cũng cần phải quan sát điều dưỡng. Vẫn có thể làm việc, có điều không thể để mình quá mệt nhọc, phải nghỉ ngơi nhiều, ăn uống cũng cần chú ý.

Sau khi thảo luận với bác sĩ xong, Tô Tiểu Bồi liền lên kế hoạch ăn uống và nghỉ dưỡng cho Trình Giang Dực, yêu cầu anh phải nghiêm khắc tuân thủ theo lời dặn dò của bác sĩ. Trình Giang Dực giả bộ đáng thương thì không tính làm gì, còn thay cả mẹ anh giả bộ đáng thương. “Em xem, nếu như không có người giám sát, đốc thúc chăm sóc anh, đầu óc anh hiện tại đang bị xung đột bởi ký ức của hai cuộc đời, rất dễ bị mất trí nhớ. Mẹ anh tuổi tác cũng lớn rồi, còn phải chăm sóc bố anh, nếu phải đến chăm sóc anh, anh sợ bà không chịu được.”

Tô Tiểu Bồi chẳng vui vẻ gì. “Vậy em đến cửa hầu hạ, được không, tráng sĩ đại gia?”

“Được!” Trình tiên sinh đại lão gia tỏ vẻ hài lòng.

Thế là Tô Tiểu Bồi và Trình Giang Dực chuyển sang trạng thái “bán sống chung”. Cô biết nếu cô không chuyển qua đó, Trình Giang Dực cũng sẽ cả ngày chạy đến chỗ cô, anh mệt rồi đổ bệnh ra đó, cuối cùng người phải chịu liên lụy vẫn là cô.

Tô Tiểu Bồi không phải người lãng mạn gì nhưng vẫn tận tình chăm sóc Trình Giang Dực. Ngoại trừ tướng mạo có chút khác nhau ra, Trình Giang Dực giống hệt Nhiễm Phi Trạch, cá tính, dáng vẻ, thái độ, ngữ khí hoàn toàn giống nhau, Tô Tiểu Bồi không hề cảm thấy chút trở ngại nào khi dồn tâm tư tình cảm vào anh. Người đàn ông này giống hệt trước kia, vẫn rất trọng thể diện, khi kể chuyện cười vẫn trưng ra bộ mặt nghiêm túc, còn rất thích trêu cô.

Có điều chuyện cười của anh có lúc chẳng biết nặng nhẹ, mà cô thì không còn trong trạng thái đang ở một thế giới khác nữa, rốt cuộc cũng có một lần anh khiến cô tức giận.

Sáng sớm hôm đó, Trình Giang Dực thức dậy làm bữa sáng. Anh rất thích làm cơm sáng cho cô ăn, còn kêu là tập hợp công lực của hai đầu bếp nổi danh Trình Giang Dực và Nhiễm Phi Trạch vào làm một để nấu một bữa sáng siêu ngon. Tô Tiểu Bồi nằm ì ở trên giường một lúc mới dậy. Hằng ngày họ đều ăn sáng cùng nhau, sau đó cô đi làm, anh ở nhà làm việc hoặc đến công ty. Buỏi tối khi quay về, cô tiện đường mua rau, phụ trách việc chuẩn bị nguyên liệu, còn anh xào nấu. Sau bữa tối, cô kéo anh ra ngoài tản bộ một chút, sau đó không cho phép anh mở máy tính nữa, mà cùng cô ngồi xem ti vi rồi đi ngủ thật sớm.

Cứ như thế hai tuần êm ả trôi qua, cô cảm thấy càng ngày càng quen thuộc với cuộc sống gia đình thế này. Tô Tiểu Bồi lười nhác bò dậy, đánh răng rửa mặt sửa soạn xong, liền đi vào phòng ăn tìm Trình Giang Dực.

Trình Giang Dực đã bày sẵn bữa sáng lên bàn ăn, thấy cô đi đến, sững sờ một hồi, sau đó chau mày, nhìn cô chằm chằm.

Tô Tiểu Bồi bị anh nhìn thầm run rẩy, đứng lại hỏi anh: “Làm sao vậy?”

“Cô là ai?” Câu hỏi bất ngờ của Trình Giang Dực đã dọa Tô Tiểu Bồi phát sợ.

“Cái… Cái gì?” Tô Tiểu Bồi mất tự chủ, trở nên lắp bắp. Anh phát bệnh rồi? Ký ức của anh về cô lại không còn nữa?

Trình Giang Dực nhíu chặt hàng mày, đánh giá cô một lượt từ trên xuống dưới, lại hỏi: “Cô là ai? Vì sao lại ở đây?”

Đầu óc Tô Tiểu Bồi bỗng chốc choáng váng, cảm giác chịu tổn thương nghiêm trọng khi bị anh nhìn với ánh mắt xa lạ ở bệnh viện lúc trước lại quay về, giống như một cơn ác mộng. Cô lắc đầu, cố tỏ vẻ tươi cười, nói: “Đừng đùa nữa.”

Trình Giang Dực không cười, cũng không nói gì, chỉ nhíu mày nhìn cô.

Tô Tiểu Bồi lập tức sụp đổ, cảm thấy không đứng vững nổi nữa, liền ngồi xổm xuống mặt đất. Lúc này Trình Giang Dực lại bật cười ha ha, đi đến kéo cô dậy. “Ai da, nhìn biểu cảm cả em kìa, chẳng phải em rất lợi hại, có thể nhìn thấu người khác đang diễn kịch nói dối sao? Anh đùa thôi mà, lẽ nào kỹ thuật diễn xuất của anh tốt đến thế?” An cười ha ha, khi chạm đến cánh tay của Tô Tiểu Bồi thì bị cô hất ra.

Tô Tiểu Bồi tự đứng dậy, chạy ùa về phòng, Trình Giang Dực bị phản ứng quyết liệt cả cô dọa cho giật nảy mình, cuống quýt bám theo. “Làm sao vậy? Tức giận rồi sao?”

Tô Tiểu Bồi phớt lờ anh, đi vào phòng, thay quần áo, cầm túi xách liền đi luôn.

“Tiểu Bồi, Tiểu Bồi, em đừng giận, anh chỉ đùa thôi mà, anh xin lỗi, em đừng giận, Tiểu Bồi.” Trình Giang Dực bám theo đến cửa lớn, Tô Tiểu Bồi thay giay, vừa quay đầu, lệ đã ướt đẫm hai gò má.

“Chẳng hề buồn cười chút nào, Trình Giang Dực, chẳng hề buồn cười chút nào cả.” Tô Tiểu Bồi nói xong, quay đầu, mở cửa đi ra ngoài.

Sau khi lái xe lòng vòng trên đường, tâm trạng Tô Tiểu Bồi từ từ bình ổn. Cô lấy chiếc gương nhỏ ra, chỉnh sửa lại lớp trang điểm, rồi đi thẳng đến nhà xuất bản. Đến phòng làm việc, thấy trong di động có ba tin nhắn, đều là anh chàng Trình Giang Dực gửi đến. “Em yêu à, anh sai rồi, anh ấu trĩ không có đầu óc, không nên lấy chuyện này ra để đùa, cầu xin em tha thứ”; “Bà xã, anh nguyện chịu phạt, cầu xin tha thứ”; “Anh bảo đảm sau này sẽ không đùa nghịch bừa bãi nữa, thật đó, em đừng tức giận lâu như thế, tha thứ cho anh đi.”

Đọc những tin nhắn này, Tô Tiểu Bồi có thể tưởng tượng ra được ngữ khí của Trình Giang Dực khi nói những lời này. Cô xoa xoa màm hình điện thoại, bây giờ cô vẫ chưa định tha thứ cho anh.

Buổi trưa, Trình Giang Dực đặt một bữa trưa thịnh soạn đưa đến, sau đó gọi điện thoại cho cô. Tô Tiểu Bồi không nghe máy mà ngồi lặng lẽ ăn sạch sành sanh chỗ đồ ăn đó. Sau đó, cô lại nhận được tin nhắn của Trình Giang Dực: “Bà xã à, ăn ngon, ăn no, đừng giận nữa.” Tô Tiểu Bồi đọc tin nhắn, kỳ thực cô không còn giận nữa, nhưng vẫn không muốn trả lời tin nhắn của anh.

Buổi chiều lúc gần tan làm, Tô Tiểu Bồi lại nhận được tin nhắn: “Anh đến đón em có được không?”

“Không được.” Lần này Tô Tiểu Bồi đã trả lời.

Qua một lúc lâu sau, Trình Giang Dực mới hồi âm: “Vậy anh ở nhà làm xong rồi đợi em.”

Tô Tiểu Bồi tan làm không về nhà ngay mà lượn lờ phố xá hồi lâu. Cô lái xe đến đường Ngô Đồng, sau đó, nhìn thấy một người trông quen mắt ngồi ở bên đường.

Tô Tiểu Bồi dừng xe, đi về phía chiếc ghế dài bên đường chỗ người đó ngồi. Người đó đang chăm chú nhìn ra đường, phát giác bên cạnh có người, anh ta quay đầu nhìn, rất ngạc nhiên nhưng không có nói gì.

“Nguỵêt Lão số 2238.” Tô Tiểu Bồi gọi anh ta. “Anh định giả vờ không quen biết tôi sao?”

Số 2238 thở phào một hơi. “Không phải tôi muốn giả vờ không quen biết cô, mà là cô nên không nhận ra tôi mới đúng. Cô lại vẫn nhớ được tôi sao?”

“Đương nhiên rồi, tôi đâu có bị mất trí nhớ.” Tô Tiểu Bồi ngồi xuống bên cạnh số 2238.

Nguyệt Lão số 2238 nhìn cô, sau đó chuyển ánh mắt về chỗ ban nãy, tiếp đó lấy sổ ghi chép ra, rút chiếc bút điện tử, ghi lại cái gì đó. Tô Tiểu Bồi ngẩng đầu nhìn theo hướng ánh mắt của anh ta, thấy bóng dáng một cô gái đang lưỡng lự, cô hỏi: “Là một case khác của anh à?”

Số 2238 gật đầu, anh ta thu sổ ghi chép lại, quay đầu nhìn Tô Tiểu Bồi, khẽ cười cười. “Sau khi case kết thúc còn có khách hàng nhớ đến tôi, cô là trường hợp đầu tiên. Cảm giác này thực sự rất kỳ lạ.”

Tô Tiểu Bồi nghĩ. “Vậy chẳng phải là rất cô đơn sao? Anh đã làm rất nhiều việc, nhưng chẳng một ai nhớ đến.”

“Nghề dịch vụ không dễ làm mà.” Số 2238 gãi đầu.

Tô Tiểu Bồi không nói gì nữa, 2238 đột nhiên hỏi: “Cô và Trình Giang Dực gần đây vẫn tốt chứ?”

“Cũng tốt.”

“Sau này tôi có kiểm tra qua dây tơ hồng của bọn cô mấy lần, buộc rất chặt. Nhưng bọn cô cũng phải cố gắng ở bên nhau, nếu không dây tơ hồng cũng sẽ gặp nguy hiểm.” Anh ta nhìn sang cô gái vừa rồi lưỡng lự ở đó, nói: “Khách hàng đó, bọn họ sắp ly hôn rồi, tôi đang nghĩ cách giúp họ.”

“Họ làm sao vậy?”

“Trước khi kết hôn, họ rất yêu nhau, sau hôn nhân vì những chuyện vặt vãnh như ai rửa nhiều hơn một chiếc cốc, ai cất quần áo mà ngày ngày cãi vã, rồi khi nào muốn có con, có sống cùng bố mẹ chồng không… Tóm lại là rất nhiều mâu thuẫn.”

“Ừm.” Tô Tiểu Bồi có thể hiểu được chuyện này.

Nguỵêt Lão số 2238 nhìn cô, lại nói: “Tô Tiểu Bồi, cô là nhà tâm lý học, cô nói xem có phải con người rất kỳ lạ không. Rõ ràng biết là sai, biết mình phản ứng như thế là không thích hợp, không tốt, nhưng lại vì không phục, không nhận thua hoặc vì những nguyên nhân khác mà cứ muốn làm như vậy, nhưng sau khi làm xong rồi thì lại hối hận, có điều lần sau vẫn cứ làm như vậy. Giống như việc cãi nhau, cãi mãi rồi đến cuối cùng khắp người đầy thương tích. Có hối hận nhưng không biết phải cứu vãn như thế nào. Có lẽ, lại vì không phục, không nhận thua hoặc là nguyên nhân gì đó khác mà không muốn cứu vãn nữa, cứ thế mang theo sự hối hận mà tiếp tục sống.”

Tô Tiểu Bồi không nói gì, nếu tâm lý học có thể giải quyết được việc này thì lúc trước cô sẽ không cãi nhau với mẹ nhiều thế, huống chi lúc này cô còn đang chiến tranh lạnh với Trình Giang Dực. Cô biết Trình Giang Dực vô tâm, hài hước sai chỗ, chạm đúng vết thương trong tim cô. Cô biết rất rõ, nhưng tim cô vẫn đau, cô vẫn tức giận, vẫn không để ý đến anh. Tâm lý học đối với cô lúc này cũng vô dụng, rõ ràng biết vậy, nhưng vẫn cứ bị tổn thương.

“Anh định giúp đỡ cô ấy như thế nào?” Tô Tiểu Bồi hỏi.

“Nghĩ cách tìm vài bậc thềm cho hai người bọn họ bước xuống thôi, nhưng việc Nguyệt Lão chúng tôi có thể làm được thực sự có hạn, muốn tiếp tục ở bên nhau thì vẫn phải dựa vào bản thân bọn họ.”

Tô Tiểu Bồi gật đầu. Đúng là vậy, để tiếp tục ở bên nhau, chẳng ai giúp được ai, chỉ có thể dựa vào trái tim của hai bên.

Độ nhiên Tô Tiểu Bồi nóng lòng muốn về nhà. Cô đứng bật dậy, đi về hướng chiếc xe đang đỗ, được mấy bước, liền quay đầu, nói với Nguyệt Lão: “Số 2238, rất vui vì được quen biết anh, cảm ơn!”

Số 2238 hơi đỏ mặt, ấp a ấp úng nói: “Đừng khách sáo, còn có người nhớ đến tôi, cảm giác này thật kỳ lạ. Như thể tôi đã có bạn rồi vậy.”

Tô Tiểu Bồi hơi sững sờ, cười cười. “Đúng vậy, chúng ta đương nhiên là bạn.”

“Cảm ơn cô!”

Tô Tiểu Bồi về đến nhà, vừa mở cửa đã thấy Trình Giang Dực đeo tạp dề, cầm thìa múc canh nghênh đón. “Tiểu Bồi, Tiểu Bồi, em về rồi!” Nếu sau người anh mà có đuôi, nhất định là sẽ vẫy rất dữ dội.

“Sao muộn thế này rồi mà anh vẫn nấu canh?”

“Em đã ăn rồi sao?” Trình Giang Dực toát lên dáng vẻ của người nội trợ trong gia đình.

“Vẫn chưa.”

“Nào, nào, mau ăn cơm thôi. Anh nấu canh cho em, mãi mà em chưa về nên anh cứ hâm nóng mãi đó.” Trình Giang Dực vừa nói vừa dẫn Tô Tiểu Bồi đến bên bàn ăn, giúp cô ngồi xuống, rồi anh chạy vào bếp, múc một bát canh ra trước. “Em uống canh trước đi, anh đi lấy các món ra.”

“Anh cũng chưa ăn sao?” Tô Tiểu Bồi nhìn anh bận rộn, thấy hơi đau lòng.

“Đã nói là phải đợi em quay về rồi mà, anh vẫn đang đợi em.” Trình Giang Dực ở trong bếp vừa hâm nóng đồ ăn vừa nói.

Anh vẫn đang đợi em. Trong lòng Tô Tiểu Bồi chợt cảm thấy ấm áp, cô luôn khiến anh phải đợi, ở thế giới kia cũng chẳng biết anh đã phải đợi bao lâu nữa, bây giờ khó khăn lắm bọn họ mới được ở bên nhau, thế mà cô lại giận dỗi để anh phải đợi.

Tô Tiểu Bồi đứng dậy, đi vào bếp, ôm lấy eo của Trình Giang Dực. “Em xin lỗi.”

Trình Giang Dực nắm lấy tay cô, quay người, nhìn cô. “Người nên nói xin lỗi là anh. Anh xin lỗi, anh ấu trĩ, anh chỉ muốn đùa với em thôi, còn tưởng như vậy rất có tình ý nữa. Em nói đúng, chẳng hề buồn cười chút nào, anh ngốc quá phải không? Tại sao anh lại quên mất chuyện anh từng thực sự không nhớ ra em, đã khiến em tổn thương như thế nào chứ. Anh thật là ngốc, anh xin lỗi. Em đừng giận anh nữa nhé!”

Tô Tiểu Bồi lắc đầu, đột nhiên cô rất muốn thử trải nghiệm cảm giác của Trình Giang Dực. “Không phải em nói xin lỗi vì điều này.”

Trình Giang Dực ngẩn ra.

“Là em không có khiếu hài hước.” Tô Tiểu Bồi nghiêm giọng. “Em và anh thực sự không hợp nhau.”

Trình Giang Dực lập tức ngẩn ngơ. “Là anh không tốt, anh sẽ không làm em tức giận nữa. Sau này anh sẽ không nói đùa bừa bãi nữa.”

Tô Tiểu Bồi lắc đầu. “Không phải, em không có ý này. Thực ra…” Cô muốn nói nhưng lại thôi.

Trình Giang Dực không nói gì nữa, Tô Tiểu Bồi cũng im lặng, cô nhìn sang anh, chân mày nhíu lại. Hồi lâu sau, cô cắn môi, cuối cùng nói: “Có chuyện em vẫn luôn giấu anh.” Cô nhìn vào mắt anh. “Sau khi xuyên không quay lại, em tưởng sẽ không còn gặp lại anh được nữa, Nguyệt Lão lại nói anh ta buộc phải cắt đứt dây tơ hồng của chúng ta, cho nên em…”

Trình Giang Dực bất giác chau mày lại.

“Anh cũng biết đó, mẹ em luôn thúc ép chuyện hôn sự, lúc nào cũng bắt em đi xem mặt.”

“Anh không biết.” Trình Giang Dực lắc đầu.

“Tóm lại…” Tô Tiểu Bồi hơi ngập ngừng, cúi thấp đầu, nhỏ tiếng nói: “Đây cũng là nguyên nhân vì sao em cứ mãi không đưa anh đi gặp mẹ em. Em… trước khi anh tỉnh lại, em đã đi xem mặt cùng một người đàn ông khác rồi quyết định qua lại. Hiện giờ bọn em…”

Cô ngẩng đầu, nhìn thấy biểu cảm của Trình Giang Dực, không nói tiếp được nữa.

Hai người mặt đối mặt, đều không nói lên lời. Qua một hồi rất lâu, Tô Tiểu Bồi mới nhẹ nhàng nói: “Bây giờ anh đã biết nói một chuyện đùa ngốc nghếch sẽ khiến người ta buồn bã thế nào rồi chứ?”

Trình Giang Dực đột nhiên bừng tỉnh, lớn tiếng hỏi: “Em đang nói đùa?”

“Đúng vậy.”

“Em đang nói đùa?” Trình Giang Dực gào lên.

Tô Tiểu Bồi lùi ra sau một bước, ôi trời, khi anh nói đùa, cô cũng đâu hung dữ như thế này chứ? “Chỉ là… một đòn trả đũa mà thôi.”

“Em có thấy mình ấu trĩ không?” Trình Giang Dực quăng tạp dề, vác Tô Tiểu Bồi đến sofa, lật người cô lại, phát vào mông “bộp, bộp’. Tô Tiểu Bồi thét lên, anh nói đùa bừa bãi như vậy, cô chỉ tức giận, buồn bực, đến lượt cô nói đùa thì lại bị anh đánh, cô không phục.

Một giây sau, cô lật người trở lại, Trình Giang Dực ép cô lên sofa, hai người mặt đối mặt.

“Được rồi, hoà nhau rồi. em không được giận anh nữa đó.” Trình Giang Dực tuyên bố trước.

“Đâu có hòa nhau chứ, anh còn đánh em nữa.”

“Vậy em đánh trả đi.” Trình Giang Dực cầm tay cô, đặt lên mông mình.

“Lưu manh thối.” Cô nhăn mũi, thu tay về rồi ôm lấy anh. “Hoà nhau rồi, sau này không được phép nói đùa bừa bãi nữa.”

“Vậy em cũng không được phép nữa, chuyện đùa của em còn đáng sợ hơn của anh.”

“Ai bảo chứ, chuyện của anh mới khiến người ta tổn thương. Chuyện của em vừa nghe là biết ngay nói dối rồi.”

“Tại sao anh không nghe ra được, suýt nữa anh đã tin đó.”

“Chuyện của anh mới giống thật, hơn nữa trước đó anh thực sự đã từng quên em.”

“Anh đã nhận sai rồi.” Trình Giang Dực rất khoát cắn lên môi cô một cái. “Anh đã nhận sai rồi em còn báo thù anh, còn dùng chiêu tàn nhẫn như vậy.”

“Anh mới tàn nhẫn đó.”

“Được rồi.” Anh ôm lấy cô, lắc lư trên sofa, đột nhiên cười. “Thực ra cũng rất thú vị, đúng chứ?”

“Biến thái!”

“Khụ, khụ, người ta sau này cũng sẽ không nói đùa bữa bãi nữa.”

“Em là người rất nghiêm túc đó, chỉ có anh mới thích mấy việc nói đùa lung tung này.” Tô Tiểu Bồi cảm thấy chuyện này phải nói cho rõ mới được.

“Anh cũng rất nghiêm túc mà, nếu không thì sao có thể anh tuấn như thế này.”

“Xí!”

“Anh muốn găp phụ huynh.” Lại chuyển chủ đề rồi, Trình Giang Dực cảm thấy phải nhanh chóng xác lập chắc chắn địa vị của mình mới được.

Tô Tiểu Bồi ngẫm nghĩ.

“Chuyện này còn phải nghĩ ư?” Trình Giang Dực véo má cô một cái.

“Tính khí mẹ em không được tốt lắm, anh đừng để bị bà dọa cho chạy mất dép đấy nhé!”

Hoá ra là chuyện này? Trình Giang Dực liền cười. “Yên tâm đi, cô nương lúc trước có khẩu âm rất kỳ quái, ăn mặc kỳ quái, tóc ngắn giống như cô tử, luôn nói những lời lung tung bừa bãi còn chẳng làm anh sợ chạy mất, bây giờ chẳng có gì doạ anh sợ chạy mất được đâu.”

Cô cũng véo anh một cái, thể hiện quyết tâm thì cứ thể hiện quyết tâm, việc gì phải chế nhạo cô chứ.

Anh bị cô véo liền bật cười, ôm lấu cô, hôn thật sâu. “Bà xã, em có đói không?”

“Hơi đói.” Tô Tiểu Bồi nói thật.

Anh liên tục hôn.

Tô Tiểu Bồi đập đập anh, hỏi cô có đói không, lẽ nào không phải là muốn đưa cô đi ăn cơm sao?

“Bà xã, chúng ta vận động một chút, như vậy sẽ càng đói hơn, ăn cơm sẽ ngon hơn.”

Tiếp tục hôn, sau đó đúng là đã vận động thật.

“Bà xã, anh biết vì sao hai người yêu nhau lại thích cãi nhau rồi.”

“Vì sao?”

“Bởi vì sau khi cãi nhau xong vận động sẽ có cảm giác rất tuyệt.”

“…”

“Bã xã, anh muốn gặp phụ huynh.”

“…” Chủ đề này chuyển nhanh quá.

“Cảm giác an toàn mất đi rồi lại có ấy vẫn chưa đi.”

Bộ dạng xếch mày của anh cuối cùng đã khiến cô bật cười. “Được thôi, em sẽ đưa anh đi gặp phụ huynh.”

Tô Tiểu Bồi đưa Trình Giang Dực về nhà, Lý Phỉ nhìn Trình Giang Dực hồi lâu rồi bật ra một câu với Tô Tiểu Bồi. “Chính là cái người đã hại con thất tình mà con nói đó à?”

Tô Tiểu Bồi ngẩn ra, Trình Giang Dực quay đầu nhìn cô, có vẻ kinh ngạc. Thất tình? Không phải là cô từng có đối tượng khác đó chứ?

“Khụ khụ, khi đó con và anh ấy có vài mâu thuẫn nhỏ.” Tô Tiểu Bồi khẽ véo Trình Giang Dực một cái. Trình Giang Dực hiểu ra, nhất định là lúc anh không nhớ ra cô, cô đã khóc lóc nói với mẹ như vậy.

“Cô à, con và Tiểu Bồi, ừm, tình cảm rất tốt ạ.” Tô Tiểu Bồi nói quả không sai, mẫu thân đại nhân nhà cô trông hết sức sắc sảo. Trình Giang Dực cố gắng nói chuyện với bà, ra dáng con rể ngoan.

Lý Phỉ phớt lờ anh, theo như bà thấy, nếu như anh chàng này động tý là làm ầm ĩ, đòi chia tay con gái bà, vậy thì bà phải ra tay giúp con gái thể hiện chút uy phong mới được. Bà không để ý đến Trình Giang Dực mà chuyển hướng sang Tô Tiểu Bồi, hỏi: “Tình cảm rất tốt, vậy tại sao con lại chạy về nói con bị thất tình?”

“Dạ?” Tô Tiểu Bồi vô thức nhìn sang Trình Giang Dực, kỹ năng giỏi ăn khéo nói này vẫn là anh lợi hại hơn một chút. Nhưng Trình Giang Dực tỏ vẻ khổ sở, ở trước mặt nhạc mẫu tương lai, kỹ năng của anh biến đâu mất sạch, cũng không dám nói năng bừa bãi.

“Dạ, đó là, ừm, là một chút hứng thú nhỏ trong tình yêu của bọn con.” Tô Tiểu Bồi đỏ bừng mặt, miễn cưỡng mượn chút lời thoại của Trình Giang Dực.

Hứng thú? Mặt mũi Trình Giang Dực cũng đỏ bừng, khi nói từ này, Tô Tiểu Bồi nhà anh thực sự rất đáng yêu, hoàn toàn không còn là phong cách thuờng ngày của cô nữa.

Lý Phỉ nhìn khuôn mặt đỏ bừng của hai người. Hứng thú ư? Được thôi, niệm tình có thể khiến con gái bà đỏ mặt, cậu chàng này coi như đã qua cửa.

Thư Mục Truyện

TRUYỆN MỚI

TRUYỆN ĐỀ CỬ