Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai - Chương 23

Sau lễ cưới, Meggie trở thành bà Luke O”” Neill, rồi cả hai lên đường đi bắc Queensland. Cuộc hành trình rất mệt nhọc. Chặng đầu đi Goondiwindi, tàu hỏa đầy ắp người, không có toa nằm. Chặng tiếp đi Carins, dù có toa nằm, Luke vẫn mua lại vé ngồi hạng nhì khiến cho Meggie phải kêu lên:

– Anh Luke, chúng mình có tiền mà. Nếu anh đã quên ghé qua ngân hàng lấy tiền thì em cũng có sẵn trong xắc tay một trăm bảng, tiền của Bob cho em. Sao anh không giữ chỗ hạng nhất ở toa có giường nằm?

Luke trố mắt nhìn Meggie, sự kinh ngạc hiện rõ từng nét trên gương mặt của anh ta.

– Nhưng cuộc hành trình đến Dungloe chỉ có ba ngày, tại sao lại phí tiền mua vé toa nằm trong khi cả hai chúng ta đều còn trẻ và khỏe mạnh? Ngồi trên tàu hỏa vài ngày cũng không chết đâu Meghann! Dù sao đã đến lúc em phải hiểu rằng em đã kết hôn với một anh công nhân bình thường, chứ không phải với một tên thực dân giàu có và đáng ghét.

Ngồi sụp xuống ghế bên cửa sổ, người mệt rã rời, tay chống cằm, Meggie nhìn ra cửa kính tránh không cho Luke phát hiện nước mắt đang dâng lên và sắp sửa trào ra. Lòng Meggie như muốn nổi loạn hay nói đúng hơn, là một ý nghĩ vùng dậy. Tuy nhiên tự ái và sự lì lợm ngăn không cho Meggie lao vào một cuộc cãi vã không xứng đáng.

Suốt cuộc hành trình Meggie nhức đầu kinh khủng và không ăn được một thứ gì. Trời nóng khủng khiếp, chưa bao giờ ở Gilly trải qua một cái nóng như thế này. Chiếc áo cưới xinh xắn bằng vải xoa màu hồng bây giờ lem luốc bởi khói và bụi than đen sì từ cửa sổ bay vào.

Đến ga Cardwell, hai người xuống tàu. Luke mau chân đến một tiệm bán cá và khoai tây chiên đối diện với nhà ga. Anh mang về hai khứa cá chiên đầy mỡ, gói trong giấy báo.

– Nếu ai chưa thưởng thức món cá ở Cardwell thì không thể nào hình dung được cái ngon của nó, Meghann yêu quí. Cá ở đây ngon nhất thế giới! Này, em dùng đi, rồi em cho anh biết ý kiến.

Meggie liếc nhìn khứa cá đầt mỡ, liền đó lấy khăn tay che miệng, chạy vội đến phòng vệ sinh. Luke chạy theo đứng ngoài hành lang chờ; một lúc sau Meggie trở ra mặt tái nhợt, người run rẩy.

– Chuyện gì vậy? Em không được khỏe?

– Em cảm thấy không được khỏe từ khi chúng mình rời ga Goondiwindị

Chiều tối, tàu hỏa đến Dungloe, Meggie không còn sức để bước đi bình thường nhưng vì tự ái nàng vẫn giấu Luke. Meggie theo sau Luke như người say rượu. Anh ta nhờ người trưởng ga chỉ giùm một khách sạn dành cho công nhân.

Phòng khách sạn hẹp, đồ đạc bày biện kệch cỡm nhưng đối với Meghann lúc này còn hơn cả thiên đàng. Không kịp thay đồ Meggie buông người xuống giường.

– Em hãy nằm nghỉ một chút trước khi ăn tối. Anh ra ngoài một vòng xem ở đây thế nào.

Meggie thiếp đi trong giấc ngủ mỏi mệt, bên tai vẫn nghe tiếng bánh xe sắt lăn trên đường rày và cái giường lắc lư theo nhịp con tàu.

Thư Mục Truyện

TRUYỆN MỚI

TRUYỆN ĐỀ CỬ