Bước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội Vã - Chương 3. Tương lai

“Cuộc sống không phải là cuộc chiến cạnh tranh
với những người khác,
Mà là cuộc chạy đua trường kỳ với chính bản thân mình.”

Gửi tới những người chưa biết phải chọn
nghề nghiệp nào cho mình

Có rất nhiều người

Sắp sửa tốt nghiệp đại học, hoặc đã tốt nghiệp đại học Nhưng vẫn chưa biết phải chọn nghề nghiệp nào cho mình. Trước hết, tôi muốn gửi lời này đến cho các bạn.

Việc bạn vẫn chưa biết phải làm gì, đó không phải là lỗi của bạn.

Từ khi vào cấp một, chúng ta đã được giáo dục theo kiểu nhồi nhét học thuộc là chính,

Đến năm cuối cấp ba thì chọn trường đại học và chọn chuyên ngành theo điểm số mà không xét gì đến tính cách hay sở thích của mình.

Đến các kỳ nghỉ thì lao vào học thêm ngoại ngữ hoặc thi lấy các bằng cấp khác để tích lũy chứng chỉ, như rất nhiều người khác đang làm.

Thế nhưng gần như chưa từng một lần ta thực sự biết mình thích gì

Và mình cảm thấy có ý nghĩa khi làm việc gì.

Như thế dĩ nhiên là ta không thể nào biết được mình phải làm gì rồi.

Trong trường hợp này, hãy thử làm theo ba điều dưới đây.

Thứ nhất, bây giờ hoàn toàn vần chưa phải là muộn và bạn cũng không phải đang bị tụt lại phía sau đâu.

Ngay từ bây giờ hãy trải nghiệm hết mức có thể. Hãy hoạt động tình nguyện, đi du lịch nhiều nơi, làm thêm, thực tập ở nhiều chỗ.

Hãy làm phong phú cả đời sống văn hóa của mình, Và học những thứ bạn muốn mà chưa được học.

Hãy thử tham gia sinh hoạt tôn giáo, hãy đứng lên bảo vệ những người yếu hơn,

Hãy làm quen với những người bạn ngoại quốc nữa.

Khi đã có được nhiều kinh nghiệm đa dạng,

Bạn sẽ biết được bạn cảm thấy vui và có ý nghĩa khi làm công việc gì.

Không cần ai chỉ dạy, bạn Cũng có thể nhìn thấy được con đường của mình. Và rốt cuộc, bạn sẽ không lãng phí chút thời gian nào.

Thứ hai, hãy đọc nhiều thể loại sách.

Khi ngồi trên tàu điện ngầm, đừng chỉ chăm chăm dùng điện thoại, mà hãy đọc sách.

Tản văn, sách du ký, sách thời trang, sách marketing, sách kinh tế thế giới,

Tiểu thuyết, thơ, sách tĩnh tâm, sách giáo dục, sách kỹ năng, sách triết học Đông Tây,

Hay bất kỳ quyển sách nào nói về xu hướng thịnh hành hiện nay.

Đừng quá kén chọn thể loại sách mà hãy đọc

Bất kể là sách thời sự, kinh, truyện tranh, tâm lý học, thể thao.

Sách sẽ giúp ta mở mang tầm mắt nhìn thế giới

Và giúp ta gián tiếp trải nghiệm được nhiều điều hơn.

Thứ ba, hãy yêu thật chăm chỉ.

Nếu có ai đó yêu thương bạn, nếu có ai đó thích bạn hết lòng,

Hãy gặp gỡ họ, càng gặp được nhiều loại người càng tốt.

Với những người nói rằng mình không có ai để gặp

Đó là vì họ chưa thực sự nỗ lực để làm được điều đó đấy thôi.

Chuyện yêu đương cũng phải nỗ lực như khi làm việc thì mới có thể gặp được nhân duyên.

Còn nếu mãi chờ đợi với suy nghĩ cứ sống đến một ngày nào đó cũng sẽ gặp được thôi thì sẽ rất muộn màng.

Không người thầy nào có thể giúp con người ta trưởng thành được nhiều như tình yêu.

Cũng không gì có thể cho ta biết rõ bản chất mình là người như thế nào như tình yêu.

Càng có nhiều kinh nghiệm bạn sẽ càng có con mắt nhìn người,

Bạn sẽ gặp được người tốt, sẽ kết hôn và không bao giờ phải ly hôn.

Và nếu bạn dã ổn định và hạnh phúc thì sự tự tin Cũng sẽ đến với bạn,

Khi ấy, bạn có thể làm được bất cứ thứ gì.

Bạn hãy nhớ kỹ ba điều này, và đừng quá quan tâm đến ánh mắt của người khác,

Nếu thấy có linh cảm hãy hành động ngay.

Vậy là đủ. Rồi trong quá trình hành động bạn sẽ dần hiểu thêm.

Rằng bạn muốn làm gì, và bạn là người như thề nào,

Hỡi những bạn trẻ tiềm tàng nhiều khả năng rộng mở, hây cố lên, tôi luôn ủng hộ các bạn.

Có nhiều bạn vần chưa biết mình có hứng thú với lĩnh vực nào.

Có lẽ là do các bạn vẫn chưa được làm chủ cuộc sống của chính mình

Mà vẫn đang loay hoay với cuộc sống theo ý người khác.

Các bạn hãy sống một cuộc sống không phải để làm hài lòng người khác

Mà làm hài lòng chính bản thân mình.

Hỡi các bạn trẻ,

Đừng cảm thấy khổ tâm do tự ti rằng bạn đang tuột lại phía sau người khác.

Cuộc sống đâu phải là cuộc chiến cạnh tranh với bạn bè xung quanh,

Mà là cuộc chạy đua trường kỳ với chính bản thân mình.

Đừng chỉ chàm chăm cố gắng vượt qua các bạn mình,

Mà thay vào đó hãy đâu tư thời gian để tìm ra màu sắc và nhiệt huyết của chính mình.

—★—

“Sư Hae Min, sau này sư hãy trở thành một vị sư lớn như sư Pháp Tĩnh.”

“Cảm ơn anh. Nhưng tôi không muốn trở thành sư Pháp Tĩnh,

Tôi chỉ muốn trở thành sư Hae Min mà thôi.”

Đừng cố gắng để trở thành một ai đó.

Hãy trở thành chính bản thân mình, một và duy nhắt!

—★—

Kể từ bây giờ

Đừng vì người khác bảo hay,

Đừng vì bạn bè mình nhiều người làm mà làm theo,

Đừng sống như một con cá tuế, di chuyển theo bầy đàn từ bên này sang bên kia.

Hãy xây dựng ý kiến chủ quan của mình

Và trở thành người sáng tạo, tạo nên xu hướng mới.

Hãy phá vỡ những hình mẫu quen thuộc cứng nhắc đi.

Nếu tôi có con cái thì tôi rất muốn dạy cho chúng một điều.

Rằng cho dù ta có nổi tiếng hay có nhiều quyền lực, tiền bạc đi chăng nữa

Thì ta cũng chỉ là con người giống như nhau.

Rằng người khác không có gì đặc biệt

Cũng giống như chúng ta rất đỗi bình thường.

Chính vì vậy không cần phải cảm thấy thua kém ai trong cuộc sống.

So với một nhà hàng món gì cũng có

Thì những nhà hàng ngon chuyên một, hai món sẽ nổi tiếng hơn nhiều.

Khi nuôi dạy con cái mình

Đừng yêu cầu chúng phải học giỏi tất cả các môn

Mà hãy giúp chúng có thê học nhiều hơn, sâu hơn vê lĩnh vực mà chúng giỏi.

Không chỉ việc học hành giỏi giang và thi được điểm cao mới gọi là tài giỏi

Mà biết đồng cảm với những cảm xúc của người khác

Và cùng chia sẻ những cảm xúc đó với họ cũng là tài giỏi đó.

Tôi có một điều muốn nhờ các bậc làm cha mẹ.

Nếu thực sự muốn con mình thành công

Thì hãy giảm bớt sự quan tâm và sự kỳ vọng đối với con cái

Và chuyển bớt sự quan tâm đó sang cha mẹ mình.

Như vậy thì con cái chúng ta có thể trưởng thành tốt hơn rất nhiều.

Từ nhỏ chúng ta đã được đặt trong những cái khuôn định sẵn

Chỉ học cách cạnh tranh với người khác,

Chứ không được học cách tận hưởng cuộc sống,

Cũng như cách thực sự tôn trọng người khác.

Giá như ngay từ khi còn nhỏ chúng ta được dạy cách tự suy nghĩ

Hoặc cách phát triển những kỹ năng không thể đánh giá bằng điểm số

Thì tốt biết bao.

Tại sao ở trường học người ta không dạy cho chúng ta

Những thứ thực sự quan trọng trong cuộc sống?

Ví dụ như,

Cách nấu ăn, lái xe, quản lý tiền bạc,

Cách quản lý cân nặng, cách hẹn hò,

Cách đối nhân xử thế,

Cách sử dụng hiệu quả các kỹ năng đối thoại,

Cách đứng lên sau khi vấp ngã,

Cách yên lặng nhìn lại trái tim mình…

Đừng cố gắng thu thập cho mình thật nhiều những tấm bằng kỹ năng

Chỉ vì mình phải làm như thế dê’ cạnh tranh,

Mà hãy thu thập những tấm bằng đó vì mình thấy vui và muốn học những điều mới lạ.

Nếu chỉ lo đạt được kết quả và bỏ lỡ niềm vui mà quá trình mang lại

Thì đó chính là nỗi đau rất lớn của con người.

Hãy luôn ghi nhớ cách tận hưởng quá trình.

Cho dù bạn bắt đầu các hoạt động tình nguyện chỉ vì điểm số

Thì sau khi hoạt động một thời gian bạn sẽ nhận ra được ý nghĩa của tình nguyện

Và phát hiện ra lòng từ bi bên trong mình mà bấy lâu bạn không hề hay biết.

Vì vậy việc bạn bắt đầu làm việc thiện với động cơ gì không quan trọng

Bằng việc bạn đã thực hiện nó.

Có người nghiên cứu cách đánh chữ trước

Rồi mới đụng đến bàn phím máy tính.

Cũng có người sử dụng bàn phím ngay không cần biết mình có đánh được hay không.

Có người học tiếng Anh bằng cách học thuần thục các ngữ pháp trước

Rồi mới gặp gỡ và đối thoại với người nước ngoài.

Cũng có người học theo kiểu va chạm trước, thử sức ngay từ ngôn ngữ cơ thể.

Thường thì kiểu người thứ hai sẽ tiến bộ nhanh hơn kiểu người thứ nhất.

Vì kiểu người thứ hai không sợ việc mắc lỗi hay sai lầm.

Trên thề gian này không có thứ gì gọi là sự chuẩn bị hoàn hảo.

Dù gì cuộc sống cũng là một chuyến phiêu lưu mạo hiểm

Dạy cho tâm hồn chúng ta trưởng thành từng ngày.

Dĩ nhiên chúng ta vẫn phải suy nghĩ và nghiền ngẫm trước khi đưa ra quyết định

Nhưng nêu cứ chờ mãi cho đên khi nào chắc chắn được 100 phần trăm

Rồi mới bắt đầu thì có thể mọi chuyện đã muộn màng.

Giả như có thất bại đi chăng nữa,

Hãy nhớ rằng không có người thầy cuộc sống nào tốt hơn “thất bại” đâu.

Trong cuộc sống sẽ có những khoảnh khắc bạn cảm thấy phân vân

Như ngay trước khi bạn đóng dấu quyết định một điều gì đó quan trọng

Cho dù trước đó đã cân nhắc rất nhiều.

Những lúc như vậy đừng chần chừ mà bỏ qua quyết định của mình.

Bạn đã dành ra rất nhiêu thời gian cho quyết định này kia mà?

Đừng ngoảnh lại nhìn mà hãy cứ đi thẳng về phía trước, Như chú tê giác một sừng.

Hãy cữ giữ vững niềm tin và bước lên phía trước.

Vốn dĩ chúng ta không thể nào làm hài lòng tất cả mọi người trên thế gian này.

Nếu chỉ vì sợ sự phê phán của thiểu số

Mà không dám nói ra suy nghĩ của mình thì thật không phải.

Có thể bạn sẽ có thêm vài kẻ thù

Nhưng cũng sẽ có thêm nhiều người đứng về phía bạn và ủng hộ bạn

Nếu bạn tận dụng cơ hội này.

Đừng cố tránh né.

Khi người khác gọi, đó chính là thời điểm thích hợp cho bạn.

Nếu bạn cứ khăng khăng rằng mình phải chuẩn bị thêm nữa

Mặc người khác nói rằng ngay lúc này bạn đã rất ổn rồi

Thì bạn chỉ làm kéo dài thời gian và để lỡ mất thời điểm của chính mình

Và đến khi bạn đã chuẩn bị sẵn sàng, lại chẳng còn ai gọi bạn nữa.

Đừng tránh né, hãy thử sức mình.

Buổi sáng khi thức dậy, hãy tự nói với mình.

“Tôi hôm nay

Sẽ không sống thụ động,

Sẽ không chỉ làm theo những gì người ta bảo.

Tôi sẽ sống cuộc sống của riêng mình

Cuộc sống do chính tôi dẫn đường!”

Hãy đặt cho mình một mục tiêu nhất định phải dạt được trong tuần này.

Hãy đề ra ngay lúc này.

Việc bạn có mục tiêu và không có mục tiêu rất khác nhau.

Vì vũ trụ này cũng chính là tâm hồn của chúng ta,

Tất cả mọi chuyện trong vũ trụ đều bắt đầu từ “một suy nghĩ” mà ta giữ trong tâm hồn.

Nếu tâm hồn thô lỗ, thì thân thể sẽ nặng nề.

Ngược lại, nếu tâm hồn nhẹ nhàng, thì thân thể sẽ trở nên mểm mại hơn.

Cho dù ước mơ của bạn chỉ là một ước mơ giản dị Hãy cứ kể về ước mơ ấy cho người khác nghe.

Đến khi bạn kể ước mơ ấy cho khoảng mười người Thì tỷ lệ ước mơ ấy trở thành sự thật sẽ rất cao.

Hãy hành động thật tự tin

Như thể bạn đã đạt được ước mơ.

Và hãy luôn chuẩn bị thật chăm chỉ.

Cứ thế, ước mơ của bạn sẽ trở thành sự thật, một cách thần kỳ.

—ooOoo—

Vì một cuộc sống
hạnh phúc và có ý nghĩa

Tôi đã bị lừa!”

Cuối những năm 80, vừa vào cấp ba chưa được một tháng thì tôi đã phải trải qua cảm giác thất vọng và phẫn nộ sầu sắc nhất cuộc đời mình. Từ nhỏ cho đến những năm cấp hai, tôi là một học sinh rất nghe lời thầy cô và chăm chỉ học hành, năm nào cũng xếp nhất nhì trường, không thì cũng thuộc loại khá giỏi. Có lần tôi hỏi thầy chủ nhiệm rằng tôi có nên vào một trường chuyên ngoại ngữ để học cấp ba như vài bạn cùng lớp hay không. Nhưng thầy đã khuyên tôi hãy học ở một trường bình thường, vì trường chuyên sẽ dễ bị áp lực và căng thẳng. Thế nên tôi đã nghe lời thầy, đăng ký vào một trường cấp ba bình thường ở khu Gangbuk, Seoul.

Khi nhập học, trước khi chia lớp tôi được phát cho một tờ đăng ký chọn học ngoại ngữ thứ hai là tiếng Đức hay tiếng Pháp, cũng như muốn được xếp vào khoa Toán hay khoa Văn. Theo lời một anh mà tôi quen thì trường này có truyền thống “khoa Toán, lớp tiếng Đức” luôn là lớp học giỏi. Vì tính tôi không hợp với khoa Toán mà hợp với khoa Văn hơn, nên tôi đã cân nhắc cả điểm số cùng tính cách của mình và chọn “khoa Văn, lớp tiếng Đức”. Thề nhưng đến ngày khai giảng, sau khi

tất cả học sinh năm đầu chúng tôi được gọi ra sân vận động trường, thầy giáo tiếng Đức bước ra phát biểu. Thầy nói rằng dù bản thân là người dạy tiếng Đức, thầy vẫn nghĩ rằng tiếng Pháp là thứ ngoại ngữ được sử dụng rộng rãi hơn cả, và cho dù là giáo viên tiếng Đức, nếu có con thầy sẽ để con thầy học tiếng Pháp. Cứ thế, thầy tiếp tục bài diễn thuyết ca ngợi tiếng Pháp kéo dài gần 45 phút đồng hồ. Thật ra khi đó tôi rất thích các bộ phim của các đạo diễn Pháp như Luc Besson, Leos Casas, Jean Jaques Beineix, thề nên trước bài diễn thuyết đầy sức thuyết phục của thầy giáo tôi đã chuyên sang lớp tiếng Pháp.

Và tôi đã bị lừa như thế. Đến khi chia lớp xong xuôi, sự thật hoàn toàn khác với những gì tôi chờ đợi!

Trong số sáu lớp, chỉ có hai lớp tiếng Pháp, và đúng như dự đoán thành tích học tập của hai lớp này cũng thấp nhất. Sự thật này đã được các thầy cô dạy các môn khác xác nhận lại nhiều lần. Các thầy cô khi ấy dường như cũng ghét việc phải dạy đám học sinh ở vùng ngoại ô Gangbuk chúng tôi chứ không được dạy học sinh khu Gangnam, nên liên tục so sánh chúng tôi với đám học sinh ở phía bên kia sông ấy. Sau khi nghe đi nghe lại những lời như thề từ nhiều thầy cô, ngay từ học kỳ đầu tiên của cấp ba lớp tôi đã cảm thấy mình là kẻ thất bại từ lúc nào không hay. Tất cả những gì tôi đã làm chỉ là nghe theo lời của thây cô, thề mà tôi lại không thể nào xóa đi được cái cảm giác mình đã bị lừa, và mình bị tụt lại sau cả vạch xuất phát rất nhiều. Kiểu như cứ ai làm theo quy tắc và nghe lời thầy cô là sẽ bị đối xử như kẻ ngốc, còn ai nhanh chân đổi hộ khẩu để được xếp vào trường ở Gangnam hoặc

không bị dụ dỗ bởi những lời ngon ngọt của thầy cô thì sẽ được xem là học sinh thông minh và có năng lực vậy.

Nhưng nỗi thất vọng của tôi mới chỉ bắt đâu mà thôi. Càng học lên, nỗi thất vọng mà kiểu giáo dục nhồi nhét chỉ nhằm mục tiêu vào đại học mang đến cho tôi đã không chỉ dừng lại ở việc trường không giỏi hay lớp tôi có thành tích học tập tệ hơn các lớp khác. Buổi sáng phải có mặt ở trường từ bảy giờ rưỡi sáng, đến mười giờ tối mới kết thúc giờ tự học, sau đó cố lê cơ thể mệt mỏi sang phòng đọc. Mỗi lẩn như vậy tôi không thể nào hiểu được số kiến thức mà tôi đang cố học thuộc lòng này sẽ có ý nghĩa gì và giúp ích được gì cho cuộc sống của tôi.

Chuyện tôi có suy nghĩ gì, có tài năng gì, có ước mơ gì… gần như hoàn toàn bị phớt lờ. Tất cả cứ như một trò chơi xem ai là người hấp thụ được nhanh nhất số kiến thức mà các thầy cô nhồi vào.

Có một lẩn đốt lò vào mùa đông, nhìn đám khói đen bốc lên từ ống khói của trường, tôi có cảm tưởng như mình không phải đang ở trường, mà đang ở trong một công xưởng sản xuất vậy. Sàn lớp học bằng bê tông lạnh ngắt, những trận roi đòn dành cho đám học sinh dám từ bỏ cuộc chiến thi đại học, cánh cổng trường đóng chặt, giá trị con người được đánh giá qua điểm số, âm nhạc và mỹ thuật bị xem thường, còn các hoạt động ngoại khóa là trò đùa phí thời gian.

Trường học giống như một cái máy rập khuôn ra chúng tôi – những sản phẩm giống hệt nhau, chỉ cần học sinh nào chệch khuôn một chút thôi sẽ bị xem là sản phẩm lỗi ngay. Khi ấy ngoài chuyện học trên trường, tôi còn rất nhiều những suy nghĩ và những câu hỏi mang tính tổng thể khác về cuộc sống. Nhưng việc có những suy nghĩ ấy cũng đã vượt ra ngoài khuôn khổ của hệ thống giáo dục lấy việc vào đại học là mục tiêu duy nhất, và thế là tôi cũng đã bị đóng một con dấu sản phẩm lỗi lên mình. Kể từ đó, tôi quyết tâm phải thoát ra khỏi hệ thống giáo dục cứng nhắc đến nghẹt thở của Hàn Quốc, rồi sau nhiều khó khăn tôi cũng đặt chân đến Mỹ. Khi ấy tôi chỉ có cảm giác như mình vừa thoát ra khỏi một cái công xưởng sản xuất kiêm nhà tù vậy.

Không phải vì tôi từng học ở Mỹ, và hiện đang dạy sinh viên ở Mỹ mà tôi muốn nói rằng ngành giáo dục của Mỹ xuất sắc hay nhận xét bi quan về ngành giáo dục Hàn Quốc. Quá trình phát triển của hai nước khác nhau, chưa kể lịch sử, ngôn ngữ, văn hóa hai nước cũng khác nhau, nên sẽ rất vô lý để phán xét hình thức giáo dục nào hay và hình thức giáo dục nào dở. Nhưng tôi có vài điều muốn chia sẻ với các bạn học sinh vẫn đang vẫy vùng trong hiện thực bí bách này.

Thứ nhất, cho dù người khác có cố đánh giá bạn bằng điểm số hay xếp hạng ở trường và luôn đề cao tầm quan trọng của chúng, thì chỉ cân bản thân bạn không nhìn nhận theo cách của họ, điểm số và xếp hạng sẽ chẳng có ý nghĩa gì hết. Bởi giá trị của mỗi người là do chính người đó quyết định, mặc cho người khác có nói gì đi chăng nữa. Đánh giá giá trị của một người chỉ theo duy nhất một tiêu chuẩn học hành là một chuyện rất buồn cười. Nếu có ai đó đòi đánh giá bạn, hãy mặc kệ và nghĩ “Giá trị của tôi, tự bản thân tôi biết!”

Thứ hai, nếu cố gắng đo đếm và so sánh hạnh phúc của mình và người khác thì bạn sẽ không bao giờ trở nên hạnh phúc. Một sư thầy lớn tuổi hơn tôi có nói: “Khi cúi xuống nhìn sẽ thấy có rất nhiều người dưới mình, khi ngước lên nhìn cũng sẽ thấy có rất nhiều người trên mình.” Trên thế gian này có hằng hà sa số những người có điểm số cao hơn ta, có điều kiện tốt hơn ta. Vì vậy nếu bạn lấy hạnh phúc của họ làm tiêu chuẩn hạnh phúc cho mình, thì đến tận lúc chết bạn cũng không thể tìm được hạnh phúc đích thực của mình đâu. Nếu liên tục so sánh mình với người khác, thì bạn sẽ chỉ có thể nghĩ rằng “Mình quá bất hạnh” mà thôi. Chúng ta càng ít bận tâm đến người khác thì chỉ số hạnh phúc của chúng ta sẽ càng tăng.

Thứ ba, bạn cần có dũng khí để tự chọn hướng đi cho cuộc đời mình. Khi sống theo cuộc sống do người khác định sẵn thì tuy có thể sống an toàn hơn một chút nhưng bạn sẽ không thể trở thành chủ nhân thực sự của cuộc đời mình. Nếu muốn sống cuộc sống của chính mình thì cho dù người khác có nói gì, nhận xét gì, đánh giá gì, bạn phải dũng cảm vượt qua và tìm lấy con đường của riêng mình.

Thứ tư, đừng chỉ dành thời gian để học theo suy nghĩ của người khác, mà phải tập hỏi bản thân mình nghĩ gì về những suy nghĩ ấy. Việc tiếp thu suy nghĩ của người khác vô điều kiện khiến ta không thể trở thành chủ nhân của tri thức, và những tri thức ấy cũng vô nghĩa, và không có chỗ dùng. Đừng chỉ vì đó là câu nói của một người nổi tiếng, hay của

một người học nhiều hơn mình mà nghe theo ngay, bạn phải biết nghi ngờ và tự đặt câu hỏi về câu nói ấy.

Cuối cùng, nếu muốn có được hạnh phúc thực sự, bạn đừng làm công việc mà người khác chỉ, hay người khác bắt bạn làm, mà hãy tìm ra công việc mình yêu thích và cảm thấy nó có ý nghĩa. Bố mẹ, thầy cô, hay bất kỳ ai cũng không thể thay bạn sống cuộc sống của bạn. Đa số thời gian của cuộc đời bạn sẽ là băn khoăn giữa “sống theo ý người khác” hay “sống theo ý mình”, điều này chỉ một mình bạn có thể quyết định mà thôi. Hãy tự tìm ra thứ bạn thực sự muốn và cảm thấy nó có ý nghĩa, sau đó thực hiện nó.

Những ngày này, tôi thực sự muốn vỗ về, cổ vũ các bạn trẻ đang gặp nhiều khó khăn và hoang mang như tôi ngày trước.

Giá trị của bạn không được đo bằng số tiền bạn có hay học vấn của bạn

Mà phải được đo bằng việc

Bạn đã chia sẻ được bao nhiêu với những người khác Trong cuộc đời mình.

Hãy tạo nên giá trị của bản thân mình theo thước đo ấy.

Việc bạn tốt nghiệp trường đại học nào không quan trọng.

Việc bạn sống cuộc sống nào sau khi tốt nghiệp đại học mới là điều quan trọng.

Tại Google, khi có chương trình tuyển dụng mới

Họ không giao việc đó cho một nhóm nhỏ vài người

Mà họp rất nhiều người lại và cùng tiến hành tuyển chọn.

Lý do là vì, họ biết rõ rằng, theo bản năng

Con người ta thường có xu hướng chọn người giống mình.

Khi tuyển dụng, tôi chỉ xem xét một điếu duy nhất.

Tôi rất thích những người biết nói “Tôi cũng có thể sai”.

Như vậy tôi sẽ chẳng cần xét đến những điều kiện khác của họ nữa.

Những người biết nói như vậy là người có tự tin,

Và có thể hợp tác với nhiều người khác.

– Ahn Cheol Soo

Khi tìm việc làm

Bạn hãy để ý xem nhân viên của công ty ấy đã công tác ở đó lâu chưa

Hay là thay đổi thường xuyên.

Xét trên một phương diện nào đó, điều này còn quan trọng hơn cả quy mô công ty và lương bổng.

Nếu không phải vì sa thải mà nhân sự thay đổi liên tục Thì chắc chắn phải có lý do gì đó.

—★—

Khi mới bắt đầu công việc

Nếu cứ cố gắng làm tốt hơn người khác

Bạn sẽ cảm thấy sợ.

Đừng cố gắng vì muốn làm tốt hơn người khác

Mà hãy cứ chăm chỉ làm công việc của mình.

Dù bạn làm việc không hoàn hảo, nhưng cực kỳ chăm chỉ

Thì người khác cũng sẽ cảm động trước sự chân thành của bạn

Họ sẽ thông cảm cho bạn hơn và sẽ luôn ở bên cạnh để giúp đỡ bạn.

—★—

Những môi trường làm việc mà bạn nghĩ rằng tốt hơn môi trường làm việc của mình,

Nếu quan sát kỹ bên trong đó

Bạn cũng sẽ thấy được những khó khăn mà bạn chưa bao giờ nghĩ tới.

Khi bạn ý thức được điều đó, bạn sẽ cảm thấy trân trọng nơi làm việc hiện tại hơn rất nhiều.

—★—

Người ta thường nghĩ rằng

Một cấp trên giỏi là người biết nhiều vể kỹ thuật chuyên môn

Hơn là những người làm việc dưới quyển mình.

Nhưng trong thực tế, có những điều kiện còn quan trọng hơn nữa,

Đó là sự thân thiết với nhân viên, khả năng tiếp cận nhân viên,

Và năng lực

Hướng dẫn nhân viên giải quyết vấn đề bằng những câu hỏi thích đáng.

Nếu bạn là cấp trên

Đừng chỉ ưu tiên chăm lo

Cho những mối quan hệ đối ngoại.

Điều này chỉ nên xếp ở hạng hai.

Điều quan trọng nhất

Là phải chú ý xem việc mình làm sẽ tạo ra những thay đổi có tính thực tê’ nào

Đối với cấp dưới và khách hàng của mình.

Một người lãnh đạo khôn ngoan

Là người không bao giờ tạo nên một nhóm

Chỉ toàn những người luôn luôn đổng ý với ý kiến của mình.

Phải có những người biết phản đối ý kiến của bạn

Thì bạn mới có thể nhìn thấy cả những điều mà mình không nhìn thấy được.

Một người lãnh đạo kém

Sẽ luôn muốn đứng ra can thiệp và điều chỉnh tất cả mọi thứ.

Cứ thế, những người dưới quyền sẽ chỉ biết làm những việc mà họ được giao sẵn.

Khả năng biết tin tưởng nhân viên khi đã giao việc cho họ

Và biết cách chờ đợi để họ có thể hoàn thành công việc Cũng như tạo cho nhân viên suy nghĩ phải có trách nhiệm với công việc được giao

Là một khả năng cực kỳ quan trọng của người lãnh đạo.

Sự tận tâm của nhân viên với công ty

Không phải là ở lại công ty làm việc đến tận khuya

Cũng không phải là không xin nghỉ phép dù vẫn còn ngày nghỉ.

Sự tận tâm phải được đánh giá

Bằng hiệu quả công việc

Và những lợi ích cụ thể mà họ mang đến cho công ty.

Chúng ta thường mong rằng mình sẽ no bụng từ chén rượu đầu tiên.

Tương tự, khi mới bắt đầu công việc làm ăn đầu tiên,

Quyển sách đâu tiên, album đầu tiên, bộ phim đầu tiên, buổi triển lãm đầu tiên,

Ai cũng mong rằng mình sẽ được người khác biết đến. Nhưng đáng tiếc, những kỳ tích như vậy thường rất ít xảy ra.

Cũng giống như việc sẽ không có kết quả nếu không nguyên nhân,

Nếu không có sự chuẩn bị, sự nỗ lực cộng thêm kinh nghiệm được tích lũy lâu năm

Thì bất kỳ chuyên gì cũng không thể dễ dàng thành công được.

Việc mọi thứ đều được như ý muốn

Không hẳn đã là chuyện tốt.

Nêu mọi thứ đều dễ dàng theo ý muốn

Thì con người ta sẽ trở nên lười biếng, kiêu ngạo, không biết nỗ lực

Và cũng không biết đến những khó khăn của người khác.

Chưa biết chừng những khó khăn mà bạn đang gặp phải lúc này

Chính là những bài học đáng giá cho cuộc đời của bạn.

Người ta không bao giờ quất roi vào những con ngựa đang đứng yên một chỗ.

Người ta chỉ quất roi vào những con ngựa đang chạy.

Khi bị cấp trên khiển trách

Hãy biết ơn điều đó và nghĩ rằng điều đó chứng minh cho việc

Bạn đang làm tốt, đang phát triển tốt và cấp trên muốn bạn làm tốt hơn nữa.

Nếu làm được vậy, bạn sẽ càng trưởng thành hơn.

Người thành công

Là người biết cách gửi lời khen tặng đến cho những người thành công khác.

Người thất bại

Là người chỉ biết phê bình những người đã thành công.

– Napoleon Hill1

Có thứ còn quý hơn tiền bạc

Đó là “sự tự do” của chính mình.

Dù có vất vả

Nhưng được tự do sống theo cách của mình

Sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều

So với cuộc sống tuy kiếm được chút tiền nhưng luôn phải để ý đến thái độ của người khác.

Đừng bán sự tự do của mình đi chỉ vì tiền.

—★—

Nếu như có ai đó nói với bạn rằng

Họ đã sắp xếp sẵn mọi thứ cho cuộc đời của bạn

yêu cầu bạn đi theo con đường đó, nói rằng nếu bạn đi theo con đường đó bạn sẽ thành công,

Thế nhưng đó lại không phải là con đường bạn muốn đi

Thì bạn hãy cứ bỏ chạy.

Hãy sống cuộc sống của mình.

Cuộc sống mà bạn thực sự mong muốn!

—★—

Cầu trả lời mơ hồ và ngu muội nhất trên thế gian này

Chính là câu “Cái gì cũng được.”

Trong số những người đã lớn vẫn có những người như trẻ nít

Luôn dựa dẫm vào người khác và hy vọng người khác sẽ

quyết định mọi việc giúp mình

Thay vì tự mình quyết định mọi việc.

Chính vì vậy trên thề gian này có nhiều người truyền đạo tâm địa xấu

Lợi dụng tâm lý đó để tạo lợi ích cho mình.

Đừng trao quyển quyết định của cuộc đời mình cho bất kỳ ai.

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời bạn.

Dù là Đức Phật, chúa Giêsu hay bất kỳ đấng tối cao nào cũng vậy

Nhờ có “bản thân bạn” nên sự tối cao thần thánh của họ mới có thể tồn tại.

Hãy yêu chính bản thân bạn hơn bất kỳ ai.

—★—

Lý do tôi muốn trở thành người tu hành,

Là vì tôi ghét cuộc sống cứ phải đấu đá không ngừng rồi sau đó đối diện với cái chết.

Tôi nhận ra rằng sẽ vô nghĩa như thề nào

Nếu cứ cạnh tranh không ngừng cả đời để thành công rồi kết thúc bằng cái chết.

Tôi không muốn sống cuộc sống phải lo lắng người khác nghĩ gì về mình

Cũng không muốn phải cố gắng leo lên nấc thang đo thành công do người khác đặt ra

Và làm hài lòng những tiêu chuẩn và sự kỳ vọng của họ.

Tôi không hiểu được lý do tại sao chúng ta phải sống như thế cả đời

Và rồi chết đi.

—★—

Để nhảy bungee2

Chỉ có một nguyên tắc duy nhất.

Là bước ra, và nhảy.

Càng suy nghĩ nhiều, bạn sẽ càng khó nhảy.

Càng suy nghĩ nhiều, bạn sẽ không làm được thứ mình muốn

Mà chỉ than thở rằng khó lắm, mệt mỏi lắm.

Hãy cứ bước ra, và nhảy thôi.

Nếu bạn không có suy nghĩ

Mình mắc nợ ai đó

Thì bạn có thể ngẩng cao đầu

Trước bất kỳ ai.

Nếu bạn đang sống một cuộc sống trong sạch không có chút tà tâm

Thì bạn không cần phải sự gì khi mình chỉ đang nói lời đúng đắn.

Đại sư Kyung Bong từng nói

“Cuộc sống của chúng ta tất cả đều giống như đi gãi chân người khác3,

Nếu muốn sống theo ý muốn, trước hết phải tìm cho ra ‘bản thân mình’ đã.”

Bạn có thực sự đang sống đúng theo ý mình?

Bạn biết nhân vật chính trong cuộc sống của mình là ai chứ?

Thư Mục Truyện

TRUYỆN MỚI

TRUYỆN ĐỀ CỬ